logo

BẮC CỰC Ở ĐÂU? HAY Ở CHÍNH TRONG LÒNG MỖI CON NGƯỜI

09-12-2015 - 11:39 AM

Chào bạn !

 

Có lẽ bạn thấy tò mò tại sao đầu đề bài viết lại là cái tên như vậy đúng không? Chúng ta Ai cũng nghĩ đến sự lạnh lẽo và sự khắc nghiệt của ở khí hậu nơi đây. Tuy nhiên Nơi giá lạnh nhất không phải Bắc cực hay Nam cực. Nơi giá lạnh nhất chính là nơi không có tình yêu thương,có lẽ khi bạn đọc tiếp dòng dưới đây bạn sẽ cảm nhận  rõ thấy điều tôi nói, câu chuyện về một bà cụ bán vé số 

 

Khi đã đến tuổi xế chiều, khi tuổi xuân đã qua đi, với gần cả đời bươn chải với cuộc sống mưu sinh lo nuôi con khôn lớn ai là trong chúng ta cũng mong có một mái ấm sum vầy với sự chăm sóc báo hiếu của con cháu khi về già. Nhưng có những mảnh đời bất hạnh mà ở cái tuổi 82 gần đất xa trời như cụ Tào mà bất hạnh chưa hết.

Tôi gặt cụ trong một trưa nắng nóng của Sài Gòn lúc tôi đang ngồi uống nước bên quán ven đường lúc đó rơi vào khoảng 1h chiều với cái nóng đi ở đường mà như muốn cháy da cháy thịt. Khi tôi đang ngồi chợp mắt thì từ đằng sau có tiếng Thở Hổn Hển "Cháu Mua Hộ Bà Tờ Vé Số bà mệt quá rồi mà chưa bán được cái nào". Tôi vội quay lại nhìn thì hóa ra đó là một bà cụ đã ngoài 80 với làm nha nhăn nheo, giọt mồ hôi nhễ nhoại, Và tiếng thở Hổn Hển.

Tôi vội mời bà ngồi xuống uống nước thì bà bảo " Cho Bà Ngồi Xuống Nghỉ Tí Cho Đỡ Mệt Chứ Bà Không Có Tiền Mua Nước Uống Đâu Cháu". Tôi bảo bà uống nước Dừa cho tỉnh cháu mời bà nên bà không phải trả tiền đâu. Nói xong tôi bảo vé số của bà đâu đưa con xem. Tôi chỉ vội lấy tiền ra đưa cho bà và bảo con biếu bà ít tiền để bà ăn cơm với uống nước còn vé số 10 tờ này con tặng bà chứ con cũng không lấy. Khi bà đã tỉnh lại không còn thở hổn hển nữa tôi mới hỏi chuyện bà là con cháu bà đâu mà để bà đi bán vé số vất vả giữa trưa nóng thế này.

Thì bà có tâm sự là bà có 3 người con trai nhưng chúng lấy lý do nghèo nó không nuôi bà, bà xin buổi trưa nắng cho bà vào nhà ngả lưng cho đỡ mệt thì vợ thằng con thứ 3 nó đuổi bà ra khỏi nhà nên bà cứ lang thang bán vé số từ sáng đến 5h chiều để kiếm ít tiền nuôi ăn uống qua ngày. Lúc đó tôi chỉ kịp hỏi thế mỗi ngày bà kiếm được bao nhiêu bà bảo đi cả ngày thì cũng chỉ kiếm được 60.000 đến 70.000 hôm nào nhiều thì 90.000 có hôm chả bán được gì, hôm nào không bán được gì thì cũng không có tiền ăn luôn.

 

Bà giờ chả muốn gì chỉ muốn vào trại dưỡng lão hoặc chết đi cho xong chứ ngủ một mình bà sợ lắm. Thằng thứ 2 thì nó bây giờ tối nó cho ngủ nhờ phòng của thằng cháu nhưng tối nó không cho bật điện gì cả phòng cứ tối om bà muốn đi về sinh mà nhiều lúc không dám vì sợ cháu ạ.

Tôi hỏi bà giờ nhà con trai thứ 2 bà đang về đó ngủ ở đâu để tôi biết để tìm cách đến giúp đỡ cho bà đỡ khổ thì bà cũng không nhớ chỉ biết là sáng nó chở xuống khu thanh đa bán vé số chiều 5h nó đón về. Tôi bảo bà mang giấy tờ địa chỉ ra cho xem để tìm địa chỉ thì trong túi nilong thì chỉ có mỗi cái chứng minh thư, và cái sổ lĩnh tiền người cao tuổi 240.000 đồng mỗi tháng của nhà nước cho bà bảo bà sống bằng 240.000 đ này với tiền bán vé số mỗi ngày kiếm được trung bình mỗi ngày 40.000 đ. Chứ chồng bà thì đã mất 3 thằng con bà thì nó mặc kệ bà sống chết như thế nào

Bạn nghĩ như thế nào về Chuyện của Bà Tào với mình thì mình như lặng người đi một phần vì thương cho bà vì 82 tuổi rồi còn sức khỏe đâu mà cứ đi bộ lang thang trên các nẻo đường của để bán vé số kiếm sống qua ngày một phần đơn giảm thì tìm cách để giúp bà vơi bớt đi gánh nặng kiếm sống. Với Chúng ta những người trẻ thì kiếm 1.500.000 một tháng thì không khó nhưng với cụ Tào thì nó là cả một bài toán để mưu sinh qua ngày.

Không biết các bạn nghĩ như thế nào với tôi đơn giản Hạnh Phúc là sự sẻ chia để cuộc sống chúng ta vơi bớt đi những nỗi buồn, vơi bớt đi sự vất vả. Vì bản thân tôi cũng đã từng có giai trải qua hoàn cảnh một mình bươn trải giữa tp Sài Gòn không một người thân, không một mỗi quan hệ, trong tình trạng không một đồng trong tay không biết ngày mai mình lấy cái gì để sinh sống qua ngày khi mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn. Nên tôi cảm nhận được rất rõ áp lực đang càng ngày càng đè nặng trên đôi vai cụ khi ở lứa tuổi 82 tuổi cái tuổi mà bước đi mà chân còn chả đủ vững tay thì run với tiếng thở Hổn Hển

Trịnh Thị Chung

Đăng bình luận

Đang tảiTải trang