logo

CÂU CHUYỆN KHỞI NGHIỆP PHẦN 2

10-12-2016 - 4:09 PM

Chào bạn!Trịnh Thị Chung

 Tiếp Câu Chuyện Khởi Nghiệp Phần 1

Để có chút thành quả ban đầu trong quá trình khởi nghiệp không biết với các bạn như thế nào nhưng với mình là chặng đường đầy mồ hôi và nước mắt mỗi khi nhớ lại. Khi mình lựa chọn ở sài gòn lập nghiệp là thời điểm mọi người đang vui vẻ  đón tết âm lịch  năm 2014 thì mình ở trong hoàn cảnh từ ngày mùng 1 đến mùng 5 tết ngồi khóc hết nước mắt khi không có một ai bên cạnh, có người chỗ dựa bạn trai duy nhất thì thời điểm đó 2 đứa cũng chia tay.

 

Sau tết mình bình tâm lại suy nghĩ để nắm lấy những cơ hội phía trước chứ không nên sống trong nỗi buồn và quyết tâm thực hiện con đường mình đã lựa chọn.

Thực ra trong hoàn cảnh của mình lúc khởi nghiệp là điều vô cùng khó khăn một cô gái tỉnh lẻ ở trong tình trạng không vốn, không kinh nghiệm, không người thân, không công ăn việc làm, thay đổi lớn về môi trường sống hai miền bắc nam khác nhau … thậm chí không biết sài gòn là gì.  Mọi người nói sài gòn là thành phố phồn hoa còn với mình lúc đó sài gòn như một mạng nhiện đi đường này về đường kia không sao nhớ nổi, ngay cả việc nhỏ với mọi người như đi lại đường xá với mình lúc đó cũng là một vấn đề.

 

Thời điểm năm 2014 một ngày bản thân mình phải đối mặt với rất nhiều vấn đề ,như làm thế nào để hiểu và thích nghi với cuộc sống ở đây, làm thế nào để thuộc đường xá đi lại, làm thế  nào để có tiền để trả tiền phòng trọ, tiền ăn và trang trải các chi phí cuộc sống trong hoàn cảnh mình không có việc làm, không có ai quen biết để có  thể vay mượn ai trong này…,

 

Nhưng vấn đề lớn nhất lúc đó với mình phải đối mặt  là làm sao phải bảo vệ sự an toàn của bản thân bởi lúc đó giữa một thành phố xa lạ mới đến làm sao biết được ai là người xấu ai là người tốt, nếu có vấn đề gì xảy ra các bạn khác còn có người thân bạn bè người nhà ra giúp còn mình ý thức được rằng với hoàn cảnh đó nếu có chuyện gì sảy ra thì không có một ai sẽ đến giúp ngoài chính bản thân mình.

 

Vào khoảng 6/2014 mình tưởng rằng mình như ngã quỵ khi công việc kinh doanh lúc đó mới bắt  đầu được 6 tháng chỉ có lao đầu vào làm ngày đêm chứ chưa có một nguồn thu nào. Mình nhớ rằng thời điểm đó các áp lực nó đổ dồn mình nằm ốm bẹp khoảng 10 ngày trong túi chỉ có 50.000đ, tiền phòng trọ thì trễ hẹn nửa tháng rồi không có tiền để trả, cô chủ nhà dục con quá hẹn 15 ngày rồi nếu không trả cô sẽ cho người khác thuê.

 

Lúc đó mình như muốn ngã quỵ vì giờ mà không có tiền trả tiền phòng trọ mà cô đuổi ra đường thì tính mạng mình sẽ ra sao trong khi đó hiểm nguy thì bao quanh. Lúc đó chân mình như muốn khụy lại và nghĩ sẽ điện ba mẹ để bay về miền bắc, nơi đó có gia đình người thân, có công việc ổn định có người bảo vệ mình, không phải đối mặt với hàng loạt các vấn đề như thế này.

 

Nhưng một lúc sau khi bình tâm lại nhìn lên trời mình tự hỏi ngày mai trời lại sáng tại sao mình lại phải khóc?, mình đã nói với bố mẹ cuộc đời mình là do mình quyết định thì tại sao mình phải để những khó khăn này nó đánh ngục mình? Tại sao mình còn điện để bố mẹ lo lắng thêm nữa trong khi mình chưa làm được gì?. Chính những câu hỏi đó đã tiếp thêm sức mạnh cho bản thân và giúp mình đứng dậy để đi tiếp và vượt qua tất cả các vấn đề gặp phải để có được ngày hôm nay.

Đăng bình luận

Đang tảiTải trang