logo

HÀNH TRÌNH YÊU THƯƠNG

17-02-2017 - 12:17 PM

Chào bạn!

Trịnh Thị Chung

 

Hôm qua mình và đoàn có về Vĩnh Long trao 4 căn nhà tình thương cho người dân ở đây, phải nói chuyến đi lần này để lại cho mình nhiều trải nghiệm quý giá.

Để có thể trực tiếp hỗ trợ những người dân nghèo, nơi những mảnh đời còn những mảnh đời thiếu thốn về cuộc sống ngay cả những thứ cơ bản nhất như nhà cửa vẫn chưa có vẫn ở trong các ổ chuột , những nhu cầu cơ bản nhất của con người như điện, nước,... Còn chưa có đủ,

Trịnh Thị Chung

Trịnh Thị Chung

đường xá thì quá tệ đến bây giờ mình và đoàn Vẫn còn cảm giác sợ khi đi trao 4 căn nhà thì có đến 3 căn nhà gì mà đường vào nhà bà Hát, chú Chín, chú Mười gì mà đi hoài không thấy nhà, ở trong những chỗ xa tít mù tắp, mình ngồi sau xe máy mà không biết bao nhiêu lần thót tin khi con đường gì bé xíu đi không cẩn thận chỉ lệch bánh chút là đâm xuống nương hay ngã xe ngay hai cái xe máy không thế tránh nhau nổi.

Trịnh Thị Chung

 

Liên tiếp qua các cây cầu bắc qua sông cây cầu thì cũng bé tí cao vót đi lệch bánh chút là cả xe và người phi xuống nương ngay. Mình ngồi sau mà hú hồn hú vía, mắt nhiều lúc ngồi sau mà không dám mở vì sợ, nhiều đoạn để vào được nhà chỉ còn nước đi bộ, đi nhiều ai cũng mỏi và xưng hết hai chân vì đg thì xa bé lại ổ gà ổ voi đôi dày cũng muốn hư luôn.

Trịnh Thị Chung

 

Trịnh Thị Chung

Trịnh Thị Chung

 

Ai cũng đẫm mồ hôi, mệt da chuyển sang màu tối hơn vì nắng. Nhưng khi đến trực tiếp trao nhà cho Bà Hát 65 tuổi, ông bà bị bệnh không còn khả năng lao động, nuôi 3 đứa cháu còn đang ăn học, mẹ 3 em đã mất, bố chúng thì bỏ nhà đi sau khi mẹ mất, căn nhà 5 người ở chỉ như một cái ổ chuột.

Nhìn thấy những giọt nước mắt của bà lăn trên hai má, giọt nước mắt của hạnh phúc khi bà nhận được nhà, không phải ở trong cái ổ chuột, bà có tiền chữa bệnh, 2 cháu của bà có xe đạp đi học, mà cả đoàn ai cũng xúc động và quên hết đi những mệt mỏi trong khi đi từ 6h sáng mà đến 2h chiều chưa ai hạt cơm nào vào bụng trong cái nắng như muốn cháy da cháy thịt,  Chỉ còn tình người ấm áp.

Trịnh Thị Chung

Đăng bình luận

Đang tảiTải trang