logo

NGÀY 30 TẾT BẠN THƯỜNG LÀM GÌ?

01-02-2017 - 12:01 AM

Chào Bạn!

Trịnh Thị Chung

Vào ngày cuối cùng của năm bạn thường hay làm gì ? Ở thời khắc giao giữa một năm cũ và 1 năm mới vậy, Còn với mình thì thời gian này thì mình  dành thời  gian đi xuống nghĩa trang liệt sĩ  để thắp ném nhang mời các thế hệ cha ông đi trước về ăn tết cùng gia đình.

Trịnh Thị Chung

Hầu như năm nào vào ngày cuối năm mình cũng dành thời gian  nhưng mỗi lần xuống thắp ném nhang trước tượng đài và  ngước lên cao nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trong gió lòng mình có một sự ấm áp vô cùng như cái cảm giác như được trở về nhà gặp người thân. Mình không biết diễn tả như thế nào nhưng mình cảm giác có một sợi dây vô hình kết nối giữa âm và dương ở cái thời khắc thiêng liêng giao thừa giữa một năm cũ và một năm mới đó. Một cái cảm giác bình an và ấm lòng giữa người với người chứ không phải 2 thế giới âm và dương. 

 Năm nay khi mình xuống nghĩa trang Thủ Thừa- Long An thì khung cảnh ở đây được nhà nước đầu tư quan tâm đến thế đi trước nên cảnh nghĩa trang vô cùng đẹp với khuôn viên rộng rãi thoáng mát khi mới bước vào nghĩa trang với những rặng cây xanh mướt , nhưng bông hoa đua nhau khoe sắc xuân dọc theo  trên lối vào. 

Cảnh đẹp là vậy nhưng khi đứng trước  trên 5000 ngôi mộ của các anh hùng liệt sĩ nằm lại ở đây thì trong lòng mình xúc động bởi sự hy sinh của các anh quá lớn với đất nước với những thế hệ con cháu đi sau như mình may mắn được sinh ra trong hòa bình.

 

Các anh vẫn mãi nằm lại nơi đây dù đất nước đã thống nhất, cờ đỏ sao vàng dương cao trong hòa bình bay phấp phới trong gió. Bác ruột mình cũng là 1 trong 5000 các liệt sĩ nằm ở đây, mình còn nhớ như im bà nội mình buồn như thế nào khi nhận được giấy báo tử khi biết bác ra đi không một ngày trở về ở cái tuổi trai trẻ chưa vợ con gì cả.

 

Sau khi hòa bình gia đình đau đáu  lặm lội đi tìm mộ của bác mà chưa tìm được  vì năm 1975 đây là chiến trường ác liệt mà người dân ở đây gọi là chiến trường đỏ lửa tiếng đạm pháo của ta và địch bắn nhau suốt ngày không mấy khi ngưng, phải mất thời gian dài sau khi có bức thư về báo tin thì gia đình mình vui mừng khôn xiết, bố và bác cả nhà mình lập tức mua vé tàu từ bắc để vào nam thăm mộ bác, mà hồi xưa tàu chạy mất gần 1 tuần mới đến miền nam, máy bay lúc đó thì giá cao nên hầu như người dân chỉ có phương tiện đi lại là tàu và xe cộ  thôi.

 

Dù biết vào chỉ để biết mộ bác ở thắp ném nhang và biết bác sẽ mãi không thể  về với gia đình bằng xương bằng thịt  nhưng đó là niền vui của gia đình khi tìm được mộ bác và biết bác đang ở đâu. Chắc mình kể đến đây bạn sẽ cảm nhận được phần nào sự hy sinh của thế hệ cha ông đi trước cho thế hệ đi sau bạn nào có người thân là liệt sĩ sẽ cảm nhận rõ sự mất mát người thân có đi không có về nó lớn thế nào. Với bản thân mình mỗi khi nhìn chiếc là cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trong gió mình thầm cảm ơn cảm ơn tổ quốc Việt Nam, cám ơn các thế hệ cha anh đã ngã xuống để cho thế hệ trẻ như mình được sống trong hòa bình ngủ ngon giấc.

 

Mỗi lần xuống thắp hương đứng trước linh hồn các anh mình luôn tự hứa với lòng mình phải sống sao Xứng Đáng với máu xương của các anh nằm xuống giành độc lập để cho thế hệ con cháu được sống trong hòa bình, nước Việt Nam Giàu Mạnh sánh vai cùng các bạn bè thế giới.  Mỗi lần xuống mình thêm quyết tâm nhiều hơn với cương vị của một người con cháu của các anh, với cương vị của một  doanh nhân sẽ cố gắng nhiều hơn để làm cho xã hội tốt đẹp hơn có thể giúp đỡ nhiều em nhỏ có cặp sách tới trường, nhiều người dân nghèo bớt đi nỗi khổ cái vất vả của cái nghèo.

Trịnh Thị Chung

Trịnh Thị Chung

Trịnh Thị Chung

Đăng bình luận

Đang tảiTải trang