logo

TRẢI NGHIỆM NÉT ĐẸP CỦA PHẬT GIÁO TẠI ĐẤT NƯỚC MYANMAR PHẦN 2

20-04-2016 - 4:42 PM

Bạn thân mến!

Cảm ơn bạn đã quan tâm đến những chia sẻ của tôi trong phần 1, ở phần 2 này tôi sẽ chia sẻ cũng bạn một cách chi tiết hơn về những trải nghiệm của tôi về những nét đẹp về nền văn hóa phật giáo của đất nước Myanmar.

Như đã nói ở phần một, đất nước Myanmar được mệnh danh là “đất nước của những ngôi chùa” và trong chuyến trải nghiệm lần này đã thực sự khiến tôi choáng ngợp về những hệ thống chùa ở Myanmar. Các ngôi chùa ở đây được xây dựng theo lối kiến trúc của người Anh, vật liệu chủ yếu để xây dựng ngôi chùa là đá quý một loại đá thạch anh có rất nhiều tại Myanmar.

Vì là chuyến đi không được dài, không đủ để tôi có thể khám hết các nét văn hóa được nền phật giáo nước này. Nhưng dù sao trong chuyến trải nghiệm đầy thú vị này cũng giúp tôi đủ để khám phá được những nét đặc trưng vốn có của phật giáo Myanmar.

Dừng chân tại thành phố Yangon cố đô của Myanamar, lúc này trời cũng đã lờ mờ tối. Mặc dù cũng đã thấm mệt sau chuyến bay dài từ sân bay Tân Sơn Nhất , nhưng tôi cùng những người bạn đồng hành của mình không thể bỏ qua việc khám phá những ngôi chùa tại đây.

Ngôi chùa nổi tiếng và linh thiêng nhất của Myanmar thuộc cố đô Yangon đó là chùa Shwedagon hay còn gọi là chùa vàng. Theo người dân cho biết, ngôi chùa có niên đại trên 2.600 tuổi, nổi tiếng vì toàn bộ tượng Phật tại chùa đều được dát vàng. Điểm đặc biệt chính là chùa Vàng còn là nơi lưu giữ 8 sợi tóc của Đức Phật Thích Ca - bảo vật linh thiêng của Phật giáo.

Khi bước chân đến đây tôi thực sự choáng ngợp và ngưỡng mộ những con người Myanmar, họ đã tạo dựng và lưu giữ vô cùng cần thận những công trình vô cùng tuyệt vời cùng những bảo vật thiêng liêng. Được biết tháp trung tâm của ngôi chùa là một tuyệt tác nghệ thuật, được phủ kín bằng lá vàng với tổng khối lượng là có thể lên 500 kg, và được trang trí bằng hàng nghìn viên đá quý, kim cương và hồng ngọc, cùng với hàng trăm chiếc chuông được đúc hoàn toàn bằng vàng dòng...

Kỳ thực đây là một công trình vô cùng ấn tượng của các truyền nhân đã lại cho hậu thế, nó sẽ là một điểm đến không thể bỏ qua tại Myanmar.

Sáng ngày hôm sau, sau khi được chiêm ngưỡng những nét đẹp kỳ bí của ngôi chùa vàng lúc về đêm, chúng tôi lại cùng nhau ngắm nhìn chùa vàng vào lúc bình minh để có thể cảm nhận rõ nét hơn những nét của ngôi chùa. Dù là lúc về đêm hay lúc bình minh thì ngôi chùa vẫn sừng sững, kỳ bí và nguy nga giữ lòng cố đô mà không một ngôi chùa nào có thể sánh được.

Thế nhưng cảm nhận trong tôi lại hoàn toàn khác không chỉ ở nét đẹp của những ngôi chùa mà chính là những nét đẹp trong mỗi con người Myanmar. Cách họ tôn sùng phật giáo, cách họ tôn nghiêm khi đến đền chùa và cách mà họ đối nhân xử thế với mọi người chung quanh.

Việc đi lễ chùa bằng nhưng bộ cánh hở hàng, váy xuyên thấu, váy ngắn, quần cộc là không có tại Myanmar. Khi muốn bước chân vào chùa đi lễ, bạn cần phải cởi giày ngay từ ngoài cổng, nếu bạn có lỡ đến chùa mà không mặc váy dài thi họ sẽ cho bạn thuê chiếc váy truyền thống Longchy (một loại quần và rông may kín quần vào chín giữa).

Khi vào thăm các đền chùa và các khuôn viên tôn giáo khác của Phật giáo, mọi người đều phải để đầu trần và đi chân đất, không đội mũ, đi giày dép. Vì theo họ, đi chân đất, mặc trang phục kín đáo và không đội mũ chính là bạn đang tôn trọng đức phật. Việc giữ gìn không gian linh thiêng tại chùa là một việc làm luôn được khuyến khích.

Vậy nên việc cười đùa, nói chuyện ở đền chùa tại Myanmar là không được khuyến khích, họ cho rằng làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến mọi người xung quanh, ảnh hưởng đến các nhà sư và nhất là ảnh hưởng đến đức phật. Mặc dù khi đi chùa ở Myanmar vẫn được chụp hình nhưng dường như chỉ một số chỗ còn đa phần là không được khuyến khích. Nhất là trong sảnh lớn của ngôi chùa, các bức tượng phật được họ bảo vệ rất kỹ lưỡng.

Còn nữa nếu đến lễ chùa bạn không được ăn uống đâu nhé, vì như vậy là bảo vệ sự tôn nghiêm và linh thiêng cho ngôi chùa. Thật sự tôi cảm thấy rằng, dù người Myanmar họ có đi sau chúng ta một chút nhưng không thể nói họ không có cái mà chúng ta cẩn phải tôn trọng và nể phục.

Đăng bình luận

Đang tảiTải trang